The Venerable Sayadaw U Thittila

(Written By Mrs. Claudine W.Iggleden in 1985)

The Venerable Sayadaw U ThittilaAggamahapandita, author of the following talks on the Buddhist Teaching, was born in 1896 in the town of Pyawbwe, central Burma, the centre of a rice growing district.

Ngài Sayadaw U Thittila, Aggamahapandita, tác giả của những bài pháp thoại sau đây về Giáo lý Phật giáo, sinh năm 1896 tại thị trấn Pyawbwe, miền trung Miến Điện, trung tâm của một huyện trồng lúa.

His father died when he was only three years old. When he was nine his elder and only brother died, and when he was fourteen his elder and only sister also died. His mother married again, a physician, but his stepfather, too, died later. However, at the young age of seven or eight years he was even then regularly frequenting the local monastery, the Padigon Vihara, almost daily. where he and a friend were taught certain scriptures by the much respected and learned incumbent there, Sayadaw U Kavinda. By the age of ten he was learning to recite certain suttas, and by the age of fifteen when he was ordained a samanera he already knew by heart the primer to Abhidhamma studies, the Abhidhammatthasangaha, also the Mahasatipatthana Sutta and Kaccayana’s Pali Grammar. It was, though, at the age of twelve when his teacher, the Ven. U Kavinda, took him to Mandalay to hear a sermon on Abhidhamma that he made the decision to become a bhikkhu. His full ordination at the age of twenty eventually took place much further south in lower Burma, at Moulmein in 1916, on which occasion Sayadaw U Okkantha was his preceptor. Prior to that, when he was still fifteen, he and three other young samaneras went with their same first teacher to live in the forest for the practice of meditation. They spent eight months there, and lived amongst wild creatures of many kinds including large snakes.

Cha ông mất khi ông mới ba tuổi. Khi ông chín tuổi, người anh trai duy nhất của ông qua đời, và khi ông mười bốn tuổi, người anh cả và người chị duy nhất của ông cũng qua đời. Mẹ anh kết hôn lần nữa, một bác sĩ, nhưng cha dượng của anh, cũng chết sau đó. Tuy nhiên, khi còn trẻ được bảy hoặc tám tuổi, ông thậm chí còn thường xuyên lui tới tu viện địa phương, Padigon Vihara, gần như hàng ngày. nơi ông và một người bạn đã được giảng dạy một số kinh điển nhất định bởi người đương nhiệm rất được kính trọng và uyên bác ở đó, Sayadaw U Kavinda. Khi lên mười tuổi, ông đã học đọc thuộc một số bài kinh nhất định, và đến năm mười lăm tuổi khi ông thọ giới nhập định, ông đã biết thuộc lòng tài liệu ban đầu về các nghiên cứu Abhidhamma, Abhidhammatthasangaha, cũng là Kinh Đại Niệm Xứ và Ngữ pháp tiếng Pali của Kaccayana.

Vào năm mười hai tuổi khi giáo viên của ông, Ven. U Kavinda, đưa ông đến Mandalay để nghe một bài giảng về Vi Diệu Pháp và ông đã quyết định trở thành một Tỳ khưu. Sự xuất gia hoàn toàn của ông ở tuổi hai mươi cuối cùng đã diễn ra xa hơn về phía nam ở miền dưới Miến Điện, tại Moulmein vào năm 1916, vào dịp đó Sayadaw U Okkantha là thầy của ông. Trước đó, khi ông còn mười lăm tuổi, ông và ba samaneras (tức Sa di) trẻ tuổi khác đi với cùng một vị thầy đầu tiên của họ đến sống trong rừng để thực hành thiền định. Họ đã ở đó tám tháng, và sống giữa những sinh vật hoang dã thuộc nhiều loại, bao gồm cả những con rắn lớn.

It was not long after that he entered the Masoyein Monastery College at Mandalay. There, after intensive studies under the tuition of his second teacher and hard task master, Sayadaw U Adiccavamsa, he was selected from among an entry of five thousand candidates as thePathamakyaw Scholar of all Burma in 1918. This success merely aroused in him the resolve to train and study for a further exceedingly strenuous long period in order to enter for the highest of all monastic examinations, thePanyattisasanahita (Mandalay). In 1923, of the one hundred and fifty entrants for that examination only four passed, of which he was one. Over the years since then the questions set for that examination have gradually been modified so that the possibility of attaining a pass is slightly greater than in those earlier days, and there are fewer and fewer now who know of the extremely high qualifications required in order to have been successful in those previous times. As a result of his studies for that achievement he could memorize stanzas by hearing them read once, and he had of necessity to memorize a total of fifteen volumes from theTipitaka to enable entry for the oral section alone. His success accorded him the right to appointment as the head of a monastery of three hundred bhikkhus, even at that relatively young age, as the result of which he became head of the education department and school at a monastery specially founded in Rangoon for his teacher, the Ven. Adiccavarnsa. and himself.

Không lâu sau đó, ông nhập học trường Cao đẳng Tu viện Masoyein tại Mandalay. Tại đây, sau khi học chuyên sâu dưới sự chỉ dạy của người thầy thứ hai và là bậc thầy chăm chỉ, Sayadaw U Adiccavamsa, ông đã được chọn trong số năm nghìn ứng cử viên làm Học giả Pathamakyaw của toàn bộ Miến Điện vào năm 1918. Thành công này chỉ khơi dậy trong ông quyết tâm rèn luyện và học tập trong một thời gian dài cực kỳ vất vả hơn nữa để đạt được vị trí cao nhất trong tất cả các kỳ thi của tu viện, Panyattisasanahita (Mandalay).

Năm 1923, trong số một trăm năm mươi người dự thi kỳ thi đó chỉ có bốn người đỗ, trong đó ông đứng đầu. Trong những năm sau kể từ đó, các câu hỏi đặt ra cho kỳ thi đó đã dần dần được sửa đổi để khả năng đạt được đậu cao hơn một chút so với những ngày trước đó, và ngày càng ít người biết về trình độ chuyên môn cực cao cần thiết để đã thành công trong những lần trước đó. Kết quả của quá trình học tập để đạt được thành tựu đó, ông có thể ghi nhớ các khổ thơ bằng cách nghe chúng đọc một lần, và ông cần phải ghi nhớ tổng cộng mười lăm tập từ Tạng Kinh để có thể nhập môn chỉ cho phần nói. Thành công của ông cho phép ông có quyền được bổ nhiệm làm người đứng đầu một tu viện gồm ba trăm vị tỳ khưu, ngay cả khi còn khá trẻ, do đó ông trở thành người đứng đầu bộ phận giáo dục và trường học tại một tu viện được thành lập đặc biệt ở Rangoon cho vị thầy của mình. , Ven. Adiccavarnsa và chính ông.

Some few years later, in 1933, he went to India where he spent a year at Santiniketan studying English and Sanskrit, following which period he journeyed to Ceylon with the aim of studying English. Unfortunately, however, due to ill health because of wrong feeding, coupled with the failure of his plans to come to fruit, he had to reconsider this original idea and in due course returned to India to stay at Adyar. It was at Adyar that he eventually had the opportunity to learn English from English people, and at the same time acquire a basic knowledge of some of the manners and customs with which he was not acquainted.

Vài năm sau, vào năm 1933, ông đến Ấn Độ và dành một năm tại Santiniketan để học tiếng Anh và tiếng Phạn, sau đó, ông đã hành trình đến Ceylon với mục đích học tiếng Anh. Tuy nhiên, thật không may, do sức khỏe yếu vì bồi dưỡng về ăn uống sai cách, cộng với việc kế hoạch ra hoa kết trái không thành công, ông đã phải xem xét lại ý tưởng ban đầu này và tất nhiên là trở về Ấn Độ để ở lại Adyar. Chính tại Adyar, cuối cùng ông đã có cơ hội học tiếng Anh từ những người Anh, đồng thời có được kiến thức cơ bản về một số cách cư xử và phong tục mà ông không hề quen thuộc.

During his time in India he was elected president of the South India Buddhist Associations, and he also undertook the management of the Buddhist Free Elementary School at Perambur. In an appreciation by members of the South India Buddhist Associations, dated 7th May 1938 at Madras, it records that since the founding of the Society in South India in 1903 many bhikkhus and missionaries had visited them, ‘ …… but no one has evinced such selfless and untiring interest in the cause of the revival of Buddhism in South India as you have done in your short stay of four years.’ The appreciation continues by saying that he was well known to Buddhists of Bangalore, Kolar, Wallajah, Wanniveda, Chakkra mallar, Konjeevaram, etc.

Trong thời gian ở Ấn Độ, ông được bầu làm chủ tịch Hiệp hội Phật giáo Nam Ấn Độ, và ông cũng đảm nhận việc quản lý Trường Tiểu học Tự do Phật giáo tại Perambur. Với sự đánh giá cao của các thành viên của Hiệp hội Phật giáo Nam Ấn, vào ngày 7 tháng 5 năm 1938 tại Madras, ghi lại rằng kể từ khi thành lập Hiệp hội ở Nam Ấn Độ vào năm 1903, nhiều vị tỳ kheo và nhà truyền giáo đã đến thăm họ, ‘…… nhưng không ai khơi gợi được sự quan tâm vị tha và không mệt mỏi đến sự nghiệp phục hưng Phật giáo ở Nam Ấn Độ trong bốn năm ngắn ngủi.’ Sự đánh giá cao tiếp tục qua việc nói rằng ông đã được biết đến với các Phật tử của Bangalore, Kolar, Wallajah, Wanniveda, Chakkra mallar, Konjeevaram, v.v.

To further improve his knowledge of English, and in particular to study English educational methods and family upbringing and training of English children, he left Adyar for England in the summer of 1938. Having all his life lived under British colonial rule he was interested to learn at first-hand how the English lived and behaved in their own land, and to observe whether any of the educational methods and training of children might be of benefit to Burmese children at home. His knowledge of English by the time of his arrival was fairly good, if limited, but sufficient for him to accept an invitation by the then secretary of the Buddhist Society in London to give a general talk on the Dhamma. This very first talk in England was also the very first time he had ever addressed an English audience. His second talk, however, entitled ‘World Fellowship Through Buddhism’. was given in France at the invitation of Sir Francis Younghusband, president and founder of the World Congress of Faiths, and took place at the Sorbonne University in Paris. Following those two talks he decided that before accepting any further invitation to speak in public he should improve his English, and so he took steps to attend a course at the London Polytechnic until March 1939.

Để nâng cao hơn nữa kiến thức tiếng Anh của mình, và đặc biệt là để nghiên cứu các phương pháp giáo dục tiếng Anh và cách nuôi dạy và đào tạo trẻ em người Anh của gia đình, ông rời Adyar đến Anh vào mùa hè năm 1938. Cả cuộc đời sống dưới sự thống trị của thực dân Anh, ông muốn tìm hiểu trực tiếp cách người Anh sống và cư xử trên đất nước của họ, và quan sát xem liệu bất kỳ phương pháp giáo dục và đào tạo trẻ em nào có thể mang lại lợi ích cho trẻ em Miến Điện tại quê nhà. Kiến thức tiếng Anh của ông vào thời điểm ông đến là khá tốt, nếu có giới hạn, nhưng đủ để ông nhận lời mời của thư ký Hội Phật giáo lúc bấy giờ ở London để thuyết trình tổng quát về Giáo pháp.

Buổi nói chuyện đầu tiên ở Anh này cũng là lần đầu tiên ông nói chuyện với một khán giả người Anh. Tuy nhiên, bài nói chuyện thứ hai của ông có tựa đề ‘Tình bằng hữu trên thế giới thông qua Phật giáo’ đã được diễn ra tại Pháp theo lời mời của Ngài Francis Younghusband, chủ tịch và là người sáng lập Đại hội Công bằng Thế giới, và diễn ra tại Đại học Sorbonne ở Paris. Sau hai cuộc nói chuyện đó, ông quyết định rằng trước khi nhận lời mời nói chuyện trước đám đông, ông nên cải thiện tiếng Anh của mình, và vì vậy ông đã từng bước tham gia một khóa học tại Đại học Bách khoa Luân Đôn cho đến tháng 3 năm 1939.

The conditions for any bhikkhu in the West in those days were exceptionally hard, bhikkhu-life being unheard of and unknown to the inhabitants of that part of the world. With the outbreak of war in that year, apart from two most generous friends with whom he first became acquainted in Adyar, Ven. U Thittila was left unsupported in any way and quite penniless; he was in almost unheard of circumstances for any member of the Sangha. Still undeterred, however, he did everything he possibly could for the individuals suffering under wartime conditions, eventually finding support for himself in various ways which included broadcasting on the Burma Service of the B.B.C. and joining the Burmese / English Dictionary committee of which Dr. Stewart was the founder. During those war years, when the giving of public talks was impossible and his quest for information regarding educational methods and family training of children was at a standstill, he was friend and helper to very many, but few indeed ever knew of the sometimes acute privations he had on occasions to endure.

Các điều kiện cho bất kỳ Tỳ khưu nào ở phương Tây trong những ngày đó đều cực kỳ khó khăn, cuộc sống của một Tỳ khưu chưa từng được biết đến và chưa được biết đến đối với cư dân của các nơi đó trên thế giới. Khi chiến tranh bùng nổ vào năm đó, ngoài hai người bạn hào phóng nhất mà anh làm quen lần đầu ở Adyar, Ven. U Thittila không được hỗ trợ theo bất kỳ cách nào và hoàn toàn không có xu dính túi; ông đã ở trong những hoàn cảnh hầu như chưa từng có đối với bất kỳ thành viên nào của Tăng đoàn. Tuy nhiên, vẫn không nản lòng, ông đã làm mọi thứ có thể cho những người đang đau khổ trong điều kiện thời chiến, cuối cùng tìm thấy sự hỗ trợ cho bản thân bằng nhiều cách khác nhau, bao gồm phát sóng trên Dịch vụ Miến Điện của B.B.C. và tham gia ủy ban Từ điển tiếng Anh / Miến Điện mà Tiến sĩ Stewart là người sáng lập.

Trong những năm chiến tranh đó, khi việc nói chuyện trước công chúng là không thể và việc tìm kiếm thông tin về các phương pháp giáo dục và cách huấn luyện con cái trong gia đình bị bế tắc, ông là bạn và là người giúp đỡ cho rất nhiều người, nhưng thực sự ít ai từng biết về những thiếu thốn, khó khăn mà ông đã chịu đựng.

As the war drew to a close he was gradually able to resume giving talks again under various different auspices, including two separate series of seventeen talks each to members of the Workers’ Educational Association. He visited people in hospital, inmates in prison, and through some helpful contacts he was able to have at last the opportunity to visit certain schools, at some of which he was invited to give talks. His wish to observe how English children were brought up and trained by their parents was then also made possible by the readiness of a few different families, who upon introduction invited him to stay in their homes for that purpose. Of the children with whom he was associated he was able to study in depth their school life and home influence, and as he stayed with the families of differing religious backgrounds he was able to augment his knowledge of not only the Western way of life but the conditions to which many young people were subjected from a very early age.

Khi chiến tranh kết thúc, ông dần dần có thể tiếp tục các cuộc nói chuyện một lần nữa dưới nhiều sự bảo trợ khác nhau, bao gồm hai loạt bài nói chuyện riêng biệt gồm mười bảy bài cho các thành viên của Hiệp hội Giáo dục Công nhân. Ông đã đến thăm những người trong bệnh viện, những người bạn trong tù, và thông qua một số cuộc tiếp xúc hữu ích, cuối cùng ông đã có cơ hội đến thăm một số trường học, tại một số trường học mà ông được mời thuyết trình.

Mong muốn của ông là quan sát những đứa trẻ người Anh được cha mẹ chúng nuôi dưỡng và huấn luyện như thế nào, điều đó cũng được thực hiện bởi sự sẵn sàng của một vài gia đình khác nhau, những người khi được giới thiệu đã mời ông ở lại nhà của họ với mục đích đó. Về những đứa trẻ mà ông kết giao, ông có thể nghiên cứu sâu hơn về cuộc sống học đường và ảnh hưởng gia đình của chúng, và khi ở với các gia đình có nguồn gốc tôn giáo khác nhau, ông đã có thể nâng cao kiến thức của mình không chỉ về lối sống phương Tây mà còn những điều kiện mà nhiều người trẻ đã phải đối mặt ngay từ khi còn rất nhỏ.

So far as the Dhamma is concerned, perhaps the most outstanding feature was his introduction of the Abhidhamma Pitaka (the psycho-ethical analysis of things in their ultimate sense as against their conceptual form) to the West by way of commencing to teach the small manual, Abhidhammatthasangaha, to a class of students interested in the Buddhist Teaching and who had specifically requested him to deal with that section. For the very first time in the West the primer to the third Pitaka was systematically taught for a consecutive period of over four years, and this instruction became the bedrock and yardstick for those who sought to learn something of the fundamental teaching of the Buddha. His patience and skill, also his great care of his students in helping them to overcome their difficulties between the Western way of considering religious and philosophical matters in comparison with the Buddhist presentation of things, was evidence of the difference between a real teacher and an academic instructor. He helped them, too, in any facet of their lives, being frequently requested to give his advice which he never failed in offering.

Cho đến nay liên quan đến Pháp, có lẽ điểm nổi bật nhất là việc ông giới thiệu Abhidhamma Pitaka (phân tích tâm lý-đạo đức của sự vật theo nghĩa cuối cùng của chúng so với hình thức khái niệm của chúng) đến phương Tây bằng cách bắt đầu giảng dạy cuốn cẩm nang nhỏ.  Abhidhammatthasangaha, cho một lớp sinh viên quan tâm đến Giáo lý Phật giáo và người đã đặc biệt yêu cầu ông giải quyết phần đó. Lần đầu tiên ở phương Tây, phần mở đầu của Kinh tạng thứ ba đã được giảng dạy một cách có hệ thống trong khoảng thời gian liên tục hơn bốn năm, và chỉ dẫn này đã trở thành nền tảng và thước đo cho những ai muốn học điều gì đó về giáo lý nền tảng của Đức Phật.

Sự kiên nhẫn và kỹ năng của ông, cũng như sự quan tâm sâu sắc của ông đối với học sinh của mình trong việc giúp họ vượt qua khó khăn giữa cách phương Tây xem xét các vấn đề tôn giáo và triết học so với cách trình bày sự vật của Phật giáo, là bằng chứng về sự khác biệt giữa một giáo viên thực sự và một học giả, người hướng dẫn. Ông cũng giúp họ, trong bất kỳ khía cạnh nào của cuộc sống, thường xuyên được yêu cầu đưa ra lời khuyên của ông mà ông chưa bao giờ thất bại trong việc đưa ra lời khuyên.

In March 1949 the Sasana Kari Vihara in London was founded by a group of nine Burmese kappiyas for the purpose of supporting the work of Ven. U Thittila in England; thus for the first time since his arrival in the West he experienced something nearer to the Eastern traditional support of the Sangha, and became no longer dependent merely upon his own efforts for survival. His personal achievement in teaching continued unabated, and in the two years from March 1949 to March 1951 records show that he carried out in excess of two hundred and fifty teaching engagements, quite apart from fulfilling all the other types of duties which normally fall to a bhikkhu in the ordinary course of events. Being then the only resident bhikkhu in England, those other duties absorbed a very considerable proportion of his time.

Vào tháng 3 năm 1949, Tịnh xá Sasana Kari ở Luân Đôn được thành lập bởi một nhóm chín kappiya-người hộ tăng của Miến Điện với mục đích hỗ trợ công việc của Ven. U Thittila ở Anh; do đó, lần đầu tiên kể từ khi đến phương Tây, ông đã trải nghiệm điều gì đó gần hơn với sự ủng hộ truyền thống của phương Đông đối với Tăng đoàn, và không còn chỉ phụ thuộc vào nỗ lực của chính mình để tồn tại. Thành tích cá nhân của ông trong việc giảng dạy tiếp tục không suy giảm, và trong hai năm từ tháng 3 năm 1949 đến tháng 3 năm 1951, các hồ sơ cho thấy ông đã thực hiện hơn hai trăm năm mươi lần tham gia giảng dạy, ngoài việc hoàn thành tất cả các loại nhiệm vụ khác , thường rơi vào Tỳ khưu trong quá trình thông thường của các sự kiện. Khi đó, là Tỳ khưu cư trú duy nhất ở Anh, những nhiệm vụ khác đã chiếm một phần thời gian rất đáng kể của ông.

Unfortunately, because of the unavoidable floating nature of the Burmese community in England, constant support for the Sasana Kari Vihara was never certain, and in 1952 when Ven. U Thittila was invited to lecture on Abhidhamma at Rangoon University to M.A. and B.A. students he decided to accept at a time when funds for the vihara had become virtually insufficient to maintain even one bhikkhu. Thus his departure for Rangoon, after fourteen years in what must almost at times have seemed like wilderness conditions, left an irreplaceable gap in the lives of many of his English students. However, they continued his Abhidhamma classes, studying on a revisionary basis all that he had taught them since the commencement.

Thật không may, vì tính chất nông nổi không thể tránh khỏi của cộng đồng người Miến Điện ở Anh, sự ủng hộ liên tục đối với Tịnh xá Sasana Kari không bao giờ chắc chắn, và vào năm 1952 khi Ven. U Thittila đã được mời thuyết giảng về Abhidhamma tại Đại học Rangoon cho M.A. và B.A, những sinh viên mà ông quyết định nhận vào một thời điểm mà quỹ cho tịnh xá hầu như không đủ để duy trì dù chỉ một tỳ khưu. Vì vậy, sự ra đi của ông đến Rangoon, sau mười bốn năm trong điều kiện mà hầu như là hoang dã, đã để lại một khoảng trống không thể thay thế trong cuộc sống của nhiều sinh viên tiếng Anh của ông. Tuy nhiên, họ vẫn tiếp tục các lớp học Vi Diệu Pháp của ông, nghiên cứu trên cơ sở phản biện lại tất cả những gì ông đã dạy họ kể từ khi bắt đầu.

Although originally he accepted the university appointment for one year only, his work there continued in the end for eight successive years. His very great learning and undoubted skills in teaching were acknowledged during this period when, in 1956, he received the highest government award in that field by the conferring upon him of the title Agga Maha Pandita. It was an honour which originally carried with it some small annual material benefits for the receiver.

Mặc dù ban đầu ông chỉ chấp nhận cuộc hẹn của trường đại học trong một năm, công việc của ông ở đó cuối cùng vẫn tiếp tục trong 8 năm liên tiếp. Sự học hỏi tuyệt vời và kỹ năng giảng dạy chắc chắn của ông đã được ghi nhận trong giai đoạn này khi, vào năm 1956, ông đã nhận được giải thưởng cao nhất của chính phủ trong lĩnh vực đó khi phong cho ông danh hiệu Agga Maha Pandita. Đó là một vinh dự ban đầu mang theo một số lợi ích vật chất nhỏ hàng năm cho người nhận.

In 1959 he accepted an invitation from the Association for Asian Studies at the University of Michigan, U.S.A., to lecture in America. Travelling all over the U.S.A., unattended by any dayaka or helper, encountering climates ranging from extreme cold with deep snow to blazing sun with extreme heat, he spent nearly six months delivering well over a total of one hundred and sixty lectures at various universities and arranged meetings. This was the planned programme, but as a result of his talks he found himself constantly the guest of many of the hospitable American people who heard him speak, and the additional inquiries and personal questions arising from this extra dimension greatly extended what was already a very demanding schedule. His itinerary included a flight from Los Angeles to Hawaii, where at Honolulu University he was requested particularly to give twelve talks, ten of them on Abhidhamma. And it was while still in the American continent that he visited Toronto in Canada.

Năm 1959, ông nhận lời mời từ Hiệp hội Nghiên cứu Châu Á tại Đại học Michigan, Hoa Kỳ, đến giảng ở Mỹ. Đi du lịch khắp nước Mỹ, không có sự giám sát của bất kỳ dayaka-người ủng hộ chính hay người trợ giúp nào, gặp phải những vùng khí hậu từ cực lạnh với tuyết dày đến nắng chói chang với nhiệt độ cực cao, ông đã dành gần sáu tháng để thuyết trình tổng cộng một trăm sáu mươi bài giảng tại các trường đại học khác nhau và sắp xếp các cuộc gặp mặt. Đây là chương trình đã được lên kế hoạch, nhưng kết quả của các cuộc nói chuyện của mình, ông liên tục thấy mình là khách của nhiều người Mỹ hiếu khách đã nghe ông nói, và các câu hỏi bổ sung và câu hỏi cá nhân phát sinh từ không gian bổ sung này đã mở rộng đáng kể những gì đã được lập trong thời biểu. Hành trình của ông bao gồm một chuyến bay từ Los Angeles đến Hawaii, nơi tại Đại học Honolulu, ông được yêu cầu đặc biệt thuyết trình mười hai bài nói chuyện, mười bài trong số đó về Abhidhamma. Và khi còn ở lục địa Châu Mỹ, ông đã đến thăm Toronto ở Canada.

Over the years he has accepted three invitations at different times to go to Australia, during which visits the practice of meditation and study of the text of Dhammapada ranked high in interest. He has journeyed to Japan where he had the opportunity to observe and discuss with Japanese Zen masters their methods and training of Zen meditation students, and has also visited both Singapore and Hongkong. On other occasions he has travelled for specific purposes to Indonesia, Cambodia, Nepal, and more than once to Thailand, quite apart from passing through that country many times in the course of other longer travels. In Europe, prior to 1960, he had also upon invitation given talks in Belgium, Switzerland, Italy, Germany, Holland. Norway, Sweden and Denmark, and yet again in France many years after his original first pre-war talk in 1938. In 1964, at the instigation of two of his English Abhidhamma students, he accepted an invitation to visit England again to continue teaching Abhidhamma. The form of teaching on that occasion, however, took on a dual purpose, and in the two years that followed, as well as teaching the subject he translated into English from the Pali, for the very first time that it had ever been done, the second of the seven books of the Abhidhamma Pitaka, Vibhanga. It was published by the Pali Text Society in 1969 under the title of The Book of Analysis.

Trong những năm qua, ông đã nhận ba lời mời vào các thời điểm khác nhau để đến Úc, trong đó các chuyến tham quan thực hành thiền định và nghiên cứu văn bản Kinh Pháp Cú được đánh giá cao. Ông đã đi đến Nhật Bản, nơi ông có cơ hội quan sát và thảo luận với các thiền sư Nhật Bản về phương pháp và việc đào tạo thiền sinh của họ, và cũng đã đến thăm cả Singapore và Hongkong. Trong những dịp khác, ông đã đi du lịch cho các mục đích cụ thể đến Indonesia, Campuchia, Nepal và nhiều hơn một lần đến Thái Lan, ngoài việc đi qua quốc gia đó nhiều lần trong các chuyến đi dài hơn khác.

Ở châu Âu, trước năm 1960, ông cũng đã có các buổi nói chuyện ở Bỉ, Thụy Sĩ, Ý, Đức, Hà Lan theo lời mời. Ông cũng đến Na Uy, Thụy Điển và Đan Mạch, và một lần nữa ở Pháp nhiều năm sau buổi nói chuyện đầu tiên trước chiến tranh của ông vào năm 1938. Năm 1964, dưới sự khởi xướng của hai học viên Abhidhamma người Anh của mình, ông đã nhận lời mời đến thăm lại nước Anh để tiếp tục giảng dạy Abhidhamma-Vi Diệu Pháp. Tuy nhiên, hình thức giảng dạy vào dịp đó có mục đích kép, và trong hai năm sau đó, cũng như dạy môn học mà ông đã dịch sang tiếng Anh từ tiếng Pali, lần đầu tiên nó được thực hiện, cuốn thứ hai trong số bảy cuốn sách của Abhidhamma Pitaka, Vibhanga. Nó được xuất bản bởi Pali Text Society vào năm 1969 với tựa đề The Book of Analysis.

 Upon his return to Burma in 1966 he did not again leave for abroad until his two recent visits to England, one in 1982 and again in 1983. At the very considerable age of eighty-seven years, he yet again upon invitation conducted a course of weekly classes during the summer months of 1983, dealing with the application of Abhidhamma knowledge to ordinary everyday life.

Khi trở lại Miến Điện vào năm 1966, ông đã không ra nước ngoài nữa cho đến khi có hai chuyến thăm gần đây tới Anh, một vào năm 1982 và một lần nữa vào năm 1983. Ở độ tuổi rất đáng kể là 87 tuổi, ông lại tiếp tục thực hiện một khóa học khi được mời đến các lớp học hàng tuần trong những tháng mùa hè năm 1983, đề cập đến việc áp dụng kiến thức Vi Diệu Pháp vào cuộc sống bình thường hàng ngày.

During the years from 1966-1982 in Burma, due to his knowledge, evident practice, practical experience and inevitable seniority in age, he became invited and accepted the position of Ovadacariya (spiritual adviser or instructor) to the central council of the Sangha Mahanayaka of the whole country, Burma; to the trustees of the Shwedagon Pagoda, Sule Pagoda, Kaba Aye Pagoda and to most other well known pagodas in Rangoon. He is also examiner for the well known Abhidhamma Propagation Society in Rangoon.

Trong những năm từ 1966-1982 tại Miến Điện, do kiến thức, sự thực hành rõ ràng, kinh nghiệm thực tế và thâm niên, ông đã được mời và nhận lời làm Ovadacariya (cố vấn tâm linh hoặc người hướng dẫn) cho hội đồng trung tâm của Tăng đoàn Mahanayaka của cả nước, Miến Điện; cho những người được ủy thác của chùa Shwedagon, chùa Sule, chùa Kaba Aye và hầu hết các chùa nổi tiếng khác ở Rangoon. Ông cũng là giám khảo cho Hiệp hội Truyền bá Pháp môn nổi tiếng ở Rangoon.

The sparse information given in this extremely brief sketch of some of the main events in the Sayadaw’s life, confirms a remark made one day by an astrologer in Mandalay who once happened to see the Sayadaw there when he was a young samanera. The astrologer commented that only one tenth of anything that that particular young bhikkhu did would ever become known. The difficulty in collecting information is compounded by the fact that the Sayadaw very seldom speaks of himself, or mentions his endless achievements in the vast field of his experiences. Beneath his quiet and retiring bearing lies a profound depth of knowledge of the Buddhist Teaching, and to spread this knowledge has been his great endeavour throughout his life. He has striven, often in the face of surprising opposition, to carry out his aim. Even his original idea to learn English and go to the West, met with an opposition that made his initial departure a very difficult thing. Over the years since the war he has taught and helped countless Western-born people, although of his English pupils from the actual war years and just after, so many are now no more. However, by those who still remember him during his fourteen years presence in England, from 1938-1952, and who on subsequent visits have continued to receive teaching and guidance from him, he is deeply regarded and with much gratitude.

Thông tin ít ỏi được đưa ra trong bản phác thảo cực kỳ ngắn gọn này về một số sự kiện chính trong cuộc đời của Sayadaw, xác nhận nhận xét của một nhà chiêm tinh học ở Mandalay, người đã từng tình cờ nhìn thấy Sayadaw ở đó khi anh ta còn là một samanera-sa di trẻ tuổi. Nhà chiêm tinh nhận xét rằng chỉ một phần mười của bất cứ điều gì mà vị tỳ khưu trẻ tuổi đó đã làm sẽ được biết đến. Khó khăn trong việc thu thập thông tin còn tăng thêm bởi thực tế là Sayadaw rất ít khi nói về bản thân hoặc đề cập đến những thành tựu vô tận trong lĩnh vực kinh nghiệm rộng lớn của mình.

Bên dưới sự lặng lẽ và nghỉ hưu của ông là một kiến thức sâu sắc về Giáo lý Phật giáo, và để truyền bá kiến thức này là nỗ lực lớn của ông trong suốt cuộc đời của mình. Ông đã nỗ lực, thường xuyên đối mặt với sự phản đối, để thực hiện mục tiêu của mình. Ngay cả ý tưởng ban đầu của ông là học tiếng Anh và đến phương Tây, đã vấp phải sự phản đối khiến việc khởi hành ban đầu của ông là một điều vô cùng khó khăn. Trong nhiều năm kể từ sau chiến tranh, ông đã dạy và giúp đỡ vô số người gốc phương Tây, mặc dù những học sinh Anh của ông từ những năm chiến tranh thực sự và sau đó, rất nhiều bây giờ không còn nữa. Tuy nhiên, đối với những người vẫn nhớ đến ông trong suốt mười bốn năm ông có mặt ở Anh, từ 1938-1952, và những người trong những chuyến thăm sau đó đã tiếp tục nhận được sự dạy dỗ và hướng dẫn từ ông, ông được coi trọng và biết ơn rất nhiều.

As a skilled teacher, in accordance with the order ofpariyatti, patipatti and pativedha (learning, practice and realization), he has always been at pains to deal with first things first. He has always realized that strangers, newcomers to the word Buddhism, having been brought up and educated from childhood in a totally different religious environment, would have absolutely no concept at all of the Buddhist Teaching. His method, therefore, has been first to explain very simply and gradually exactly what and who a Buddha is. Once such people have become acquainted with some knowledge and a correct idea of the nature of a Buddha, he later, still in very simple terms, gains the further interest of his listeners by the very reasonableness and logic of what he has to say in connection with right living in ordinary everyday life, and what in accordance with Buddhist teaching is required if one is to improve oneself morally, intellectually and spiritually. He always speaks to people at their level of appreciation and interest, feeding them slowly with information that will build their confidence. Like a wise farmer, he tills the soil before sowing the seed. He prepares the ground; then, selecting suitable seed for the varying soils he plants carefully at the proper season, realizing that to use the same seed in all the differing soils would be unsuitable and unproductive.

Là một giáo viên có tay nghề cao, theo thứ tự của pariyatti, patipatti và pativedha (học tập, thực hành và chứng ngộ), ông luôn luôn đau đầu để giải quyết những việc đầu tiên trước nhất. Ông luôn nhận ra rằng những người xa lạ, những người mới đến với đạo Phật, được nuôi dưỡng và giáo dục từ thuở ấu thơ trong một môi trường tôn giáo hoàn toàn khác, sẽ hoàn toàn không có khái niệm gì về Giáo lý Phật giáo. Do đó, phương pháp của ông đầu tiên giải thích rất đơn giản và dần dần chính xác Đức Phật là ai. Một khi những người như vậy đã làm quen với một số kiến thức và một ý niệm đúng đắn về bản chất của một vị Phật, thì sau này, vẫn nói một cách rất đơn giản, vẫn thu hút được sự quan tâm của người nghe bởi sự hợp lý và logic của những gì Ngài nói có liên quan với cuộc sống hợp lý lẽ trong cuộc sống bình thường hàng ngày, và những gì phù hợp với giáo lý Phật giáo là cần thiết nếu một người muốn cải thiện bản thân về mặt đạo đức, trí tuệ và tâm hồn.

Ông luôn nói chuyện với mọi người ở mức độ đánh giá cao và sự quan tâm của họ, cung cấp cho họ từ từ những thông tin sẽ xây dựng sự tự tin của họ. Giống như một người nông dân khôn ngoan, ông xới đất trước khi gieo hạt giống. Ông chuẩn bị mặt bằng; sau đó, lựa chọn hạt giống thích hợp cho các loại đất khác nhau, ông trồng cẩn thận vào mùa thích hợp, nhận ra rằng sử dụng cùng một loại hạt giống cho tất cả các loại đất khác nhau sẽ không phù hợp và không có hiệu quả.

On recognizing some people’s almost total ignorance of the Dhamma, the Sayadaw has never been dismayed; he has never ever considered abandoning any mission on encountering such utter lack of comprehension, but actually striven all the harder to offer to those individuals something which could act as a next step for them, something which could serve as an aid to movement in the right direction. Knowing that morality is the soil in which development and understanding grow, he has sought, always, to introduce, maintain and increase people’s knowledge of, and tendency to practise, at least the basic five precepts in their ordinary life.

Khi nhận ra sự thiếu hiểu biết gần như hoàn toàn của một số người về Giáo pháp, Sayadaw chưa bao giờ mất tinh thần; ông chưa bao giờ cân nhắc việc từ bỏ bất kỳ sứ mệnh nào khi gặp phải sự thiếu hiểu biết hoàn toàn như vậy, nhưng thực sự đã cố gắng hết sức để cung cấp cho những cá nhân đó một thứ gì đó có thể hành động như một bước tiếp theo cho họ, một thứ gì đó có thể hỗ trợ cho hoạt động theo hướng dẫn đúng đắn. Biết rằng đạo đức là mảnh đất để sự phát triển và sự hiểu biết phát triển, ông luôn luôn tìm cách giới thiệu, duy trì và nâng cao kiến thức và khuynh hướng thực hành của mọi người, ít nhất là năm giới căn bản trong cuộc sống đời thường của họ.

And so, dealing with first things first, he will speak to the uninformed of right thought, right speech and right action in their ordinary everyday life. As he says, ‘How we think, speak, behave and react when we have come away from meditation centres and returned to everyday life, is the clue as to how far, if at all, we have actually improved or advanced morally and mentally. Is our annoyance at things, our anger, less; are we more kindly, better behaved, more considerate towards others? Is our greed for the things we like and try to get hold of in everyday existence, is that greed really less?’

Và vì vậy, giải quyết những việc đầu tiên trước nhất, ông sẽ nói với những người chưa được hiểu biết về tư tưởng đúng, lời nói đúng và hành động đúng trong cuộc sống hàng ngày bình thường của họ. Như ông đã nói, ‘Cách chúng ta suy nghĩ, nói, cư xử và phản ứng khi rời khỏi các trung tâm thiền định và quay trở lại cuộc sống hàng ngày, là manh mối cho thấy chúng ta đã thực sự tiến bộ hay tiến bộ về mặt đạo đức và tinh thần đến đâu. Có phải sự khó chịu của chúng ta trước mọi thứ, sự tức giận của chúng ta, ít hơn; chúng ta có tử tế hơn, cư xử tốt hơn, quan tâm hơn đến người khác không? Lòng tham của chúng ta đối với những thứ chúng ta thích và cố gắng nắm giữ trong cuộc sống hàng ngày, lòng tham đó có thực sự giảm đi không? 

Approaching his ninetieth year the Sayadaw is still active and teaching, at the same time making available to others his great knowledge and vast experience of practice under conditions which none but the most highly disciplined and principled could have ever emerged unscathed morally or mentally. The inflexibility of his determination as a very young person to learn every aspect of the Buddhist Teaching absolutely thoroughly, and his inflexibility to live always appealing to the highest within himself, has enabled the spreading of the true Dhamma to reach large numbers in the world who otherwise may never have heard of it, nor had the chance to meet one of its most genuinely humble, compassionate and dedicated exemplars, one of its most profoundly learned exponents.

Gần tròn chín mươi tuổi, Sayadaw vẫn đang hoạt động và giảng dạy, đồng thời cung cấp cho những người khác kiến thức tuyệt vời và kinh nghiệm thực hành rộng lớn của mình trong những điều kiện mà không ai trừ người có tính kỷ luật cao và nguyên tắc nhất từng có thể xuất hiện mà không bị tổn hại về mặt đạo đức hoặc tinh thần.

Sự cứng rắn trong quyết tâm của ông khi còn rất trẻ để tìm hiểu mọi khía cạnh của Giáo lý Phật giáo một cách tuyệt đối tường tận, và tính cách cứng rắn để sống luôn luôn thu hút những điều cao nhất trong bản thân mình, đã giúp cho việc truyền bá Giáo pháp chân chính đến với nhiều người trên thế giới, nếu không thì có thể chưa bao giờ nghe nói về nó, cũng như không có cơ hội gặp một trong những người gương mẫu thực sự khiêm tốn, từ bi và tận tụy nhất, một trong những bậc thầy uyên bác nhất của Giáo lý Phật giáo.

Written by C. W. Iggleden

Bài được viết bởi C. W. Iggleden

England 1985 (Anh quốc năm 1985)

P.S. The Most Venerable Sayadaw passed away in Myanmar ( Burma ) , on January the 3rd , 1997, at the age of 100.

Tái bút. Ngài Sayadaw viên tịch tại Myanmar (Miến Điện), ngày 3 tháng 1 năm 1997, thọ 100 tuổi.

Các bài viết trong sách

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Từ điển
Youtube
Fanpage
Tải app