Ngài Mahasi Sayadaw Ashin Sobhana

Mahathera, Sasana dhaja-siri-pavara Dhanamacariya, Agga Maha Pandita

{1904 – 1982}

(This Photograph was taken on 13-08-82, just one day before Sayadawgyi passed away)

(Bức ảnh này được chụp vào ngày 13-08-82, chỉ một ngày trước khi Ngài Sayadawgyi qua đời)

Venerable Mahasi Sayadaw was born in the year 1904 at Seikkhun, a large prosperous village of pleasing appearance lying about seven miles to the west of historic Shwebo town in Upper Burma. His parents, peasant proprietors by occupation, were U Kan Taw and Daw Oke. At the age of six the Sayadaw was sent to receive his early monastic education under U Adicca, presiding monk of Pyinmana monastery at Seikkhun. Six years later, he was initiated into the monastic Order as a samaneraunder the same teacher and given the novice’s name of Shin Sobhana, (which means Auspicious), a name that befitted his stalwart, impressive features and his dignified, serene behavior. He proved to be an apt and bright pupil, making quick, remarkable progress in his scriptural studies. When U Adicca left the Order, Shin Sobhana continued his studies under Sayadaw U Parama of Thugyi-kyaung monastery, Ingyintaw-taik, till the age of nineteen when he had to make a fateful decision in his young life whether to continue in the Order and devote the rest of his life to the service of the Buddha Sasana or to return to lay life. Shin Sobhana knew where his heart lay and unhesitatingly chose the first course. With due and solemn ceremony, he was ordained a full-fledged bhikkhu on the 26th day of November 1923, Sumedha Sayadaw Ashin Nimmala acting as his spiritual preceptor. Within four years of his ordination, the future Mahasi Sayadaw, now Ashin Sobhana, took in his stride all the three grades (lower, middle and higher) of the Pali scriptural examinations conducted by the Government.

Ngài Trưởng Lão Thiền Sư Mahasi Sayadaw được sinh ra trong năm 1904 tại Seikkhun, một ngôi làng thịnh vượng lớn với cảnh quan ưa nhìn nằm ở bảy dặm về phía tây của thị trấn Shwebo lịch sử ở Thượng Miến Điện. Cha mẹ của ông, chủ sở hữu nông dân theo nghề nghiệp, là U Kan Taw và Daw Oke. Ở tuổi lên sáu, Sayadaw được gửi đến nhận giáo dục tu viện sớm của mình dưới sự chỉ đạo của U Adicca, vị sư chủ trì của tu viện Pyinmana tại Seikkhun.

Sáu năm sau, ông bắt đầu vào Tu viện như một người theo cùng một vị thầy và được đặt tên mới là Shin Sobhana, (có nghĩa là Tốt lành), một cái tên phù hợp với sự vững vàng, những đặc điểm ấn tượng và hành vi trang nghiêm, thanh thoát của ông. Ông tỏ ra là một học trò giỏi và sáng dạ, tiến bộ nhanh chóng, đáng kể trong việc học thánh thư. Khi U Adicca rời khỏi Dòng, Shin Sobhana tiếp tục việc học của mình tại Sayadaw U Parama của tu viện Thugyi-kyaung, Ingyintaw-taik, cho đến năm mười chín tuổi khi ông phải đưa ra quyết định định mệnh trong cuộc đời trẻ của mình là liệu có tiếp tục trong Dòng và cống hiến phần đời còn lại của mình để phụng sự Đức Phật Sasana hoặc trở lại đời sống cư sĩ. Shin Sobhana biết trái tim mình nằm ở đâu và không ngần ngại chọn khóa học đầu tiên.

Với nghi lễ long trọng và đầy đủ, ngài được thọ giới Tỳ khưu chính thức vào ngày 26 tháng 11 năm 1923, Sumedha Sayadaw Ashin Nimmala làm vị thầy tâm linh của ngài. Trong vòng bốn năm sau khi xuất gia, Mahasi Sayadaw tương lai, nay là Ashin Sobhana, đã tiến bộ trong tất cả ba hạng (thấp hơn, trung bình và cao hơn) của kỳ thi kinh điển Pali do Chính phủ tổ chức.

Ashin Sobhana next went to the city of Mandalay, noted for its pre-eminence in Buddhist learning, to pursue advanced study of the scriptures under Sayadaws well-known for their learning. His stay at Khinmakan West monastery for this purpose was, however, cut short after little more than a year when he was called to Moulmein by the head of the Taik-kyaung monastery, Taungwainggale (who came from the same village as Ashin Sobhana) to assist him with the teaching of his pupils. While teaching at Taungwainggale, Ashin Sobhana went on with his own studied of the scriptures, being specially interested in and making a thorough study of the Mahasatipatthana Sutta. His deepening interest in the satipatthana method of vipassana meditation took him then to neighboring Thaton where the well-known Mingun Jetawan Sayadaw’s instructions, Ven. Sobhana took up intensive practice of vipasana meditation for four months with such good results that he was in turn able to teach it properly to his first three disciples at Seikkhun while he was on a visit there in 1938. After his return from Thaton to Taungwainggale (owing to the grave illness and subsequent death of the aged Taik-kyaung Sayadaw) to resume his teaching work and to take charge of the monastery, Ven. Sobhana sat for and passed with flying colors the Government-held Dhammacariya (Teacher of the Dhamma) examination in June 1941.

Tiếp đến, Ashin Sobhana đến thành phố Mandalay, nơi nổi tiếng về học Phật giáo, để theo đuổi việc nghiên cứu kinh điển cao cấp dưới thời Sayadaws nổi tiếng về học thức của họ. Tuy nhiên, thời gian ở lại tu viện Khinmakan West của ông với mục đích này đã bị cắt ngắn sau hơn một năm khi ông được gọi đến Moulmein bởi người đứng đầu tu viện Taik-kyaung, Taungwainggale (người đến từ cùng làng với Ashin Sobhana) để hỗ trợ ông với việc giảng dạy học sinh của mình. Trong khi giảng dạy tại Taungwainggale, Ashin Sobhana tiếp tục nghiên cứu kinh điển của riêng mình, đặc biệt quan tâm và nghiên cứu kỹ lưỡng về Kinh Đại Niệm Xứ.

Sự quan tâm sâu sắc của ông đối với phương pháp thiền minh sát đã đưa ông đến Thaton lân cận, nơi có sự chỉ dẫn của Mingun Jetawan Sayadaw, Ven. Sobhana đã tăng cường thực hành thiền vipasana trong bốn tháng với kết quả tốt đến nỗi ông đã có thể dạy nó đúng cách cho ba đệ tử đầu tiên của mình tại Seikkhun trong khi ông đi thăm đó vào năm 1938. Sau khi ông trở về từ Thaton đến Taungwainggale (do căn bệnh hiểm nghèo và cái chết sau đó của Taik-kyaung Sayadaw già) để tiếp tục công việc giảng dạy của mình và phụ trách tu viện, Ven. Sobhana đã ngồi và vượt qua kỳ thi Dhammacariya (Giáo viên của Giáo pháp) do Chính phủ tổ chức vào tháng 6 năm 1941.

 On the eve of the Japanese invasion of Burma, Mahasi Sayadaw had to leave Taungwainggale and return to his native Seikkhun. This was a welcome opportunity for the Sayadaw to devote himself whole-heartedly to his own practice of satipatthana vipassana meditation and in turn to teach it to a growing number of disciples at Mahasi monastery, Ingyintaw-taik (whence the Sayadaw came to be known as Mahasi Sayadaw) at Seikkhun which fortunately remained free from the horror and disruption of war. It was during this wartime period that the Sayadaw was prevailed upon by his disciples to write his monumental Manual of Vipassana Meditation, an authoritative and comprehensive work expounding both the doctrinal and practical aspects of satipatthana method of meditation.

Vào đêm trước khi Nhật Bản xâm lược Miến Điện, Mahasi Sayadaw phải rời Taungwainggale và trở về quê hương Seikkhun của mình. Đây là một cơ hội đáng hoan nghênh để Sayadaw dành toàn tâm toàn ý cho việc thực hành thiền minh sát tứ niệm xứ của riêng mình và lần lượt dạy nó cho một số lượng lớn các đệ tử tại tu viện Mahasi, Ingyintaw-taik (từ đó Sayadaw được biết đến như Mahasi Sayadaw) tại Seikkhun, nơi may mắn vẫn không bị ảnh hưởng bởi sự kinh hoàng và gián đoạn của chiến tranh. Chính trong thời kỳ chiến tranh này, Sayadaw đã được các đệ tử của ông ủng hộ để viết cuốn Sổ tay Thiền Vipassana đồ sộ của ông, một tác phẩm có thẩm quyền và toàn diện giải thích cả khía cạnh giáo lý và thực tiễn của phương pháp thiền tứ niệm xứ.

It was not long before Mahasi Sayadaw’s reputation as an able teacher of vipassana meditation spread far and wide in the Shwebo-Sagaing region and came to attract the attention of a devout and well-to-do Buddhist in person of Sir U Thwin who wanted to promote the Buddha Sasana by setting up a meditation center to be directed by a meditation teacher of proven virtue and ability. After listening to a discourse on vipassana meditation given by the Sayadaw and observing the Sayadaw’s serene and noble demeanor, Sir U Thwin had no difficulty in making up his mind that Mahasi Sayadaw was the ideal meditation master he had been looking for.

Không lâu trước khi danh tiếng của Mahasi Sayadaw như một vị thầy có khả năng thiền minh sát đã lan truyền rộng rãi trong vùng Shwebo-Sagaing và thu hút sự chú ý của một Phật tử sùng đạo và khá giả do Ngài U Thwin muốn quảng bá Buddha Sasana-Lời dạy của Đức Phật bằng cách thành lập một trung tâm thiền định do một thiền sư có năng lực và phẩm hạnh đã được chứng minh hướng dẫn. Sau khi nghe bài giảng về thiền minh sát do Sayadaw thuyết trình và quan sát phong thái thanh thản và cao thượng của Sayadaw, Ngài U Thwin không gặp khó khăn gì trong việc quyết định rằng Mahasi Sayadaw chính là vị thiền sư lý tưởng mà ông đang tìm kiếm.

Eventually, on the 13th of November 1947, the Buddhasasananuggaha Association was founded at Rangoon with Sir U Thwin as its first President and scriptural learning and practice of the Dhamma as its object. Sir U Thwin donated to the Association a plot of land in Hermitage Road, Kokine, and Rangoon, measuring over five acres for erection of the proposed meditation center. In 1978, the Center occupies and area of 19.6 acres, on which a vast complex of buildings and other structures has sprung up. Sir U Thwin told the Association that he had found a reliable meditation teacher and proposed that the Prime Minister of Burma invited Mahasi Sayadaw to the Center.

Cuối cùng, vào ngày 13 tháng 11 năm 1947, Hiệp hội Buddhaasananuggaha được thành lập tại Rangoon với Ngài U Thwin là Chủ tịch đầu tiên và việc học kinh điển và thực hành Giáo pháp là đối tượng của nó. Ngài U Thwin đã tặng cho Hiệp hội một khu đất ở đường Hermitage, Kokine, và Rangoon, rộng hơn 5 mẫu Anh để xây dựng trung tâm thiền định. Năm 1978, Trung tâm có diện tích 19,6 mẫu Anh, trên đó một khu phức hợp rộng lớn của các tòa nhà và các công trình kiến trúc khác đã mọc lên. Ngài U Thwin nói với Hiệp hội rằng ông đã tìm thấy một vị thầy thiền đáng tin cậy và đề xuất rằng Thủ tướng Miến Điện mời Mahasi Sayadaw đến Trung tâm.

After the end of the Second World War the Sayadaw alternated his residence between his native Seikkhun and Taungwainggale in Moulmein. In the meantime Burma has regained her independence on 4th January 1948. In May 1949, during one of his sojourns at Seikkhun, the Sayadaw completed a new nissaya translation of Mahasatipatthana Sutta. This work excels the average nissaya translation of this Sutta which is of great importance for those who wish to practice vipassana meditation but need guidance.

Sau khi Chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, Sayadaw đã chuyển nơi cư trú của mình giữa Seikkhun và Taungwainggale quê hương của ông ở Moulmein. Trong khi đó, Miến Điện đã giành lại độc lập vào ngày 4 tháng 1 năm 1948. Vào tháng 5 năm 1949, trong một chuyến lưu trú của ông tại Seikkhun, Sayadaw đã hoàn thành bản dịch nissaya mới của Kinh Đại Niệm Xứ. Tác phẩm này vượt trội so với bản dịch nissaya trung bình của Kinh này có tầm quan trọng lớn đối với những ai muốn thực hành thiền minh sát nhưng cần được hướng dẫn.

In November of that year, on the personal invitation of the former Prime Minister, Mahasi Sayadaw came down form Shwebo and Sagaing to the Sasana Yeiktha (Meditation Center) at Rangoon, accompanied by two senior Sayadaws. Thus began twenty-nine years ago, Mahasi Sayadaw’s spiritual headship and direction of the Sasana Yeiktha at Rangoon (then in its initial stages of development without many appurtenances that grace it today). On 4th December 1949, Mahasi Sayadaw personally inducted the very first batch of 25 yogis into the practice of vipassana meditation. As the yogis grew in numbers later on, it became too strenuous for the Sayadaw himself to give the whole of the initiation talk. From July 1951 the talk was tape-recorded and played back to each new batch of yogis with a few introductory words by the Sayadaw. Within a few years of the establishment of the principal Sasana Yeiktha at Rangoon, similar meditation centers sprang up in many parts of the country with Mahasi-trained members of the Sangha as meditation teachers. These centers were not confined to Burma alone, but extended to neighboring Theravada contries like Thailand and Sri Lanka. A few such centers also grew up in Cambodia and India. According to a 1972 census, the total number of yogis trained at all these centers (both in Burma and aboard) had passed the figure of seven hundred thousand. In recognition of his distinguished scholarship and spiritual attainments, Mahasi Sayadaw was honored in 1952 by the then President of the Union of Burma with the prestigious title of Agga Maha-Pandita (the Exaltedly Wise One).

Vào tháng 11 năm đó, theo lời mời riêng của cựu Thủ tướng, Mahasi Sayadaw đã xuống Shwebo và Sagaing đến Sasana Yeiktha (Trung tâm Thiền) ở Rangoon, cùng với hai Sayadaws cao cấp. Như vậy, bắt đầu từ hai mươi chín năm trước, Mahasi Sayadaw là người đứng đầu và chỉ đạo tinh thần của Sasana Yeiktha tại Rangoon (khi đó đang trong giai đoạn phát triển ban đầu mà không có nhiều kỳ tích như ngày nay). Vào ngày 4 tháng 12 năm 1949, Mahasi Sayadaw đích thân hướng dẫn lứa 25 thiền sinh đầu tiên thực hành thiền minh sát. Khi số lượng các thiền sinh sau này ngày càng đông, bản thân Sayadaw đã trở nên quá vất vả để thuyết trình toàn bộ buổi nói chuyện nhập môn. Từ tháng 7 năm 1951, bài nói chuyện đã được thu băng và phát lại cho từng đợt thiền sinh mới với một vài lời giới thiệu của Sayadaw. Trong vòng một vài năm sau khi trung tâm chính Sasana Yeiktha tại Rangoon được thành lập, các trung tâm thiền tương tự đã mọc lên ở nhiều nơi trên đất nước với các thành viên của Tăng đoàn do Mahasi đào tạo làm thầy dạy thiền. Các trung tâm này không chỉ giới hạn ở Miến Điện, mà mở rộng sang các quốc gia Nam Tông lân cận như Thái Lan và Sri Lanka. Một vài trung tâm như vậy cũng mọc lên ở Campuchia và Ấn Độ. Theo một cuộc điều tra dân số năm 1972, tổng số thiền sinh được đào tạo tại tất cả các trung tâm này (cả ở Miến Điện và trên tàu) đã vượt qua con số bảy trăm nghìn. Để ghi nhận những thành tựu tinh thần và học thức xuất sắc của mình, Mahasi Sayadaw đã được Chủ tịch Liên minh Miến Điện lúc bấy giờ vinh danh vào năm 1952 với danh hiệu cao quý là Agga Maha-Pandita (Người Thông thái Vô cùng).

Soon after attainment of Independence, the Government of Burma began planning to hold a Sixth Buddhist Council (Sangayana) in Burma, with four other Theravada Buddhist countries (Sri Lanka, Thailand, Cambodia and Laos) participating. For prior consultations for this purpose, Government dispatched a mission to Thailand and Cambodia, composed of Nyaungyan and Mahasi Sayadaws and two laymen. The mission discussed the plan with the Thathanabaings (Primates of the Buddhist Church) of these two countries.

Ngay sau khi đạt được Độc lập, Chính phủ Miến Điện bắt đầu lên kế hoạch tổ chức Hội đồng Phật giáo thứ sáu (Sangayana) tại Miến Điện, với sự tham gia của bốn quốc gia Phật giáo Nguyên thủy khác (Sri Lanka, Thái Lan, Campuchia và Lào). Để tham vấn trước cho mục đích này, Chính phủ đã cử một phái đoàn đến Thái Lan và Campuchia, bao gồm Nyaungyan và Mahasi Sayadaws và hai cư sĩ. Phái bộ đã thảo luận về kế hoạch với Thathanabaings (Các Linh mục của Giáo hội Phật giáo) của hai quốc gia này.

At the historic Sixth Buddhist Council, which was inaugurated with every pomp and ceremony on 17th May 1954, Mahasi Sayadaw played an eminent role, performing the exacting and onerous tasks of Osana (Final Editor) and Pucchaka (Questioner) Sayadaw. A unique feature of this Council was the redaction not only of the Pali Canon (canonical texts) but also of the atthakathas (commentaries) and tikas (sub-commentaries). In the redaction of this commentarial literature, Mahasi Sayadaw was responsible for his part for making a critical analysis, sound interpretation and skillful reconciliation of several crucial and divergent passages in these commentarial works.

Tại Hội đồng Phật giáo thứ sáu nổi tiếng trong lịch sử, được khánh thành với mọi nghi thức và buổi lễ vào ngày 17 tháng 5 năm 1954, Mahasi Sayadaw đã đóng một vai trò xuất sắc, thực hiện các nhiệm vụ chính xác và khó khăn của Osana (Biên tập viên cuối cùng) và Pucchaka (Người chất vấn) Sayadaw. Một tính năng độc đáo của Hội đồng này là sự tái lập không chỉ của Kinh tạng Pali (kinh điển) mà còn của atthakathas (chú giải) và tikas (chú giải phụ). Trong phần trình bày lại tác phẩm bình luận này, Mahasi Sayadaw chịu trách nhiệm về phần việc của mình là đưa ra phân tích, phê bình, giải thích hợp lý và đối chiếu khéo léo một số đoạn quan trọng và khác biệt trong các tác phẩm bình luận này.

         A significant result of the Sixth Buddhist Council was the revival of interest in Theravada Buddhism among Mahayana Buddhists. In the year 1955 while the Council was in progress, twelve Japanese monks and a Japanese laywoman arrived in Burma to study Theravada Buddhism. The monks were initiated into the Theravada Buddhist Sangha as samaneras (novitiates) while the laywoman was made a Buddhist nun. Next, in July 1957, at the instance of the Buddhist Association of Moji on the island of Kyushu in Japan, the Buddha Sasana Council of Burma sent a Theravada Buddhist mission in which Mahasi Sayadaw was one of the leading representatives of the Burmese Sangha.

Một kết quả quan trọng của Hội đồng Phật giáo lần thứ sáu là sự hồi sinh quan tâm đến Phật giáo Nguyên thủy trong giới Phật tử Đại thừa. Vào năm 1955 khi Hội đồng đang được tiến hành, mười hai nhà sư Nhật Bản và một nữ cư sĩ Nhật Bản đến Miến Điện để học Phật giáo Nguyên thủy. Các nhà sư được khai tâm vào Tăng đoàn Phật giáo Nguyên thủy với tư cách là samaneras (tập viện) trong khi nữ cư sĩ được phong làm ni cô Phật giáo. Tiếp theo, vào tháng 7 năm 1957, tại trường hợp của Hiệp hội Phật giáo Moji trên đảo Kyushu, Nhật Bản, Hội đồng Buddha Sasana của Miến Điện đã cử một phái đoàn Phật giáo Nguyên thủy trong đó Mahasi Sayadaw là một trong những đại diện hàng đầu của Tăng đoàn Miến Điện.

In the same year (1957) Mahasi Sayadaw was assigned the task of writing in Pali an introduction to the Visuddhi-magga Atthakatha, one that would in particular refute certain misrepresentations and misstatements concerning the gifted and noble author of this attakatha, Ven. Buddhaghosa. The Sayadaw completed this difficult task in 1960, his work bearing every mark of distinctive learning and depth of understanding. By then the Sayadaw had also completed two volumes (out of four) of his Burmese translation of this famous commentary and classic work on Buddhist meditation.

Trong cùng năm đó (1957) Mahasi Sayadaw được giao nhiệm vụ viết bằng tiếng Pali một bài giới thiệu về Visuddhi-magga Atthakatha, một bài giới thiệu cụ thể sẽ bác bỏ một số thông tin xuyên tạc và sai lệch liên quan đến tác giả tài năng và cao quý của bộ attakatha này, Ngài Buddhaghosa. Sayadaw hoàn thành nhiệm vụ khó khăn này vào năm 1960, công việc của ông mang đậm dấu ấn của sự học hỏi và hiểu biết sâu sắc. Lúc đó Sayadaw cũng đã hoàn thành hai tập (trong số bốn) bản dịch tiếng Miến Điện của ông về tác phẩm kinh điển và bình luận nổi tiếng này về thiền định Phật giáo.

At the request of the Government of Ceylon (now Sri Lanka), a special mission headed by Sayadaw U Sujata, a senior lieutenant of Mahasi Sayadaw, was sent to Ceylon in July 1955 for the express purpose of promoting satipatthana vipassana meditation. The mission stayed in Ceylon for over a year doing good work, setting up 12 permanent and 17 temporary meditation centers. Following completion of a specially constructed central meditation center on a site granted by the Ceylonese Government, a larger mission led by Mahasi Sayadaw himself left on 6th January 1959 for Ceylon via India. The mission was in India for about three weeks, in the course of which its members visited several holy places associated with the life and work of Lord Buddha, gave religious talk on suitable occasions and had interviews with Prime Minister Shri Jawaharlal Nehru, President, Dr. Rajendra Prasad and Vice President Dr. S. Radhakrishnan. An especially interesting feature of the visit was the warm welcome accorded to the mission by members of the depressed classed who had embraced the Buddhist faith under the guidance of their late leader Dr. Ambedkar.

Theo yêu cầu của Chính phủ Ceylon-Tích Lan (nay là Sri Lanka), một phái đoàn đặc biệt do Sayadaw U Sujata, một trung úy cấp cao của Mahasi Sayadaw, đã được cử đến Ceylon vào tháng 7 năm 1955 với mục đích rõ ràng là thúc đẩy thiền minh sát tứ niệm xứ. Phái đoàn đã ở lại Tích Lan hơn một năm để làm việc thiện, thiết lập 12 trung tâm thiền định lâu dài và 17 trung tâm thiền tạm thời. Sau khi hoàn thành một trung tâm thiền tập trung được xây dựng đặc biệt trên một địa điểm do Chính phủ Ceylonese cấp, một phái đoàn lớn hơn do Mahasi Sayadaw dẫn đầu đã rời đi vào ngày 6 tháng 1 năm 1959 đến Ceylon qua Ấn Độ. Phái đoàn đã ở Ấn Độ trong khoảng ba tuần, trong quá trình các thành viên của nó đã đến thăm một số thánh địa gắn liền với cuộc đời và công việc của Đức Phật, thuyết giảng về tôn giáo vào những dịp thích hợp và có cuộc phỏng vấn với Thủ tướng Shri Jawaharlal Nehru, Chủ tịch, Tiến sĩ. Rajendra Prasad và Phó Chủ tịch Tiến sĩ S. Radhakrishnan. Một điểm đặc biệt thú vị của chuyến thăm là sự chào đón nồng nhiệt dành cho đoàn công tác của các thành viên thuộc tầng lớp chán nản, những người có niềm tin Phật giáo dưới sự hướng dẫn của cố lãnh đạo Tiến sĩ Ambedkar.

The mission enplaned at Madras for Ceylon on 29th January 1959 and arrived at Colombo the same day. On Sunday the 1st February, at the opening ceremony of the permanent central meditation center named Bhavana Majjhathana, Mahasi Sayadaw delivered an address in Pali after Prime Minister Bandaranayake and some others had spoken. Led by Mahasi Sayadaw, the members of the mission next went on an extended tour of the island, visiting several meditation centers where Mahasi Sayadaw gave suitable discourses on vipassana meditation and worshipping at various places of Buddhist pilgrimage like Polonnaruwa, Anuradhapura and Kandy. This historic visit of the Burmese mission under the wise and inspiring leadership of Mahasi Sayadaw was symbolic of the close and mutually beneficial ties (dating from ancient times) spiritual kinship between these two Theravada Buddhist countries. Its positive contribution to the welfare of the Buddhist movement in Sri Lanka was a steady revival of interest and activity in Buddhist meditation discipline, which seemed to have declined in this fraternal land of ours.

Nhiệm vụ là lên máy bay tại Madras đi Ceylon vào ngày 29 tháng 1 năm 1959 và đến Colombo cùng ngày. Vào Chủ nhật ngày 1 tháng 2, tại buổi lễ khai trương trung tâm thiền định thường trực mang tên Bhavana Majjhathana, Mahasi Sayadaw đã có bài phát biểu bằng tiếng Pali sau khi Thủ tướng Bandaranayake và một số người khác phát biểu. Được dẫn dắt bởi Mahasi Sayadaw, các thành viên của phái đoàn tiếp theo đã đi một chuyến du lịch mở rộng đến hòn đảo, thăm một số trung tâm thiền định nơi Mahasi Sayadaw đã đưa ra những bài thuyết giảng phù hợp về thiền minh sát và thờ phượng tại nhiều địa điểm hành hương Phật giáo như Polonnaruwa, Anuradhapura và Kandy. Chuyến thăm lịch sử này của phái bộ Miến Điện dưới sự lãnh đạo sáng suốt và đầy cảm hứng của Mahasi Sayadaw là biểu tượng cho mối quan hệ gắn bó và đôi bên cùng có lợi (có từ thời cổ đại) giữa hai quốc gia Phật giáo Nguyên thủy này. Đóng góp tích cực của nó cho phúc lợi của phong trào Phật giáo ở Sri Lanka là sự hồi sinh đều đặn của mối quan tâm và hoạt động đối với kỷ luật thiền định của Phật giáo, điều mà dường như đã suy giảm ở vùng đất huynh đệ này của chúng ta.

In February 1954, a visitor to the Sasana Yeiktha would be struck by the spectacle of a young Chinese practicing vipassana meditation. The yogi in question was a young Chinese Buddhist teacher from Indonesia by the name of Bung An who had become interested in this kind of Buddhist meditation. Under the guidance and instructions of Mahasi Sayadaw and of the late Sayadaw U Nanuttara, Mr. Bung An made such excellent progress in about a month’s time that Mahasi Sayadaw himself gave him a detailed talk on the progress of insight. Later he was ordained a bhikkhu and named Ashin Jinarakkhita. Mahasi Sayadaw himself acted as his spiritual preceptor. After his return as a Buddhist monk to his native Indonesia to launch a Theravada Buddhist movement in that country a request was received by the Buddha Sasana Council to send a Burmese Buddhist monk to promote further missionary work in Indonesia. It was decided that Mahasi Sayadaw himself, as the preceptor and mentor of Ashin Jina-rakkhita, should go. Along with 13 other monks from other Theravada countries, Mahasi Sayadaw undertook such essential missionary activities as consecrating sima’s (ordinating boundary), ordaining bhikkhus, initiating samaneras (novices in the Buddhist Sangha) and giving discourses on Buddha Dhamma, particularly talks on vipassana meditation.

Vào tháng 2 năm 1954, một du khách đến thăm Sasana Yeiktha đã bị ấn tượng bởi cảnh tượng một thanh niên Trung Quốc đang thực hành thiền minh sát. Vị thiền sinh được đề cập là một giáo viên Phật giáo trẻ người Trung Quốc đến từ Indonesia tên là Bung An, người đã bắt đầu quan tâm đến loại thiền Phật giáo này. Dưới sự hướng dẫn và chỉ bảo của Mahasi Sayadaw và của cố Sayadaw U Nanuttara, ông Bung An đã tiến bộ xuất sắc trong khoảng thời gian một tháng, đến nỗi chính Mahasi Sayadaw đã thuyết trình chi tiết cho ông về sự tiến triển của tuệ giác. Sau đó, ông được thọ giới Tỳ khưu và lấy tên là Ashin Jinarakkhita. Chính Mahasi Sayadaw đã đóng vai trò là người thầy tâm linh của mình. Sau khi ông trở về với tư cách là một nhà sư Phật giáo về quê hương Indonesia của mình để phát động phong trào Phật giáo Nguyên thủy tại quốc gia đó, Hội đồng Phật giáo Sasana đã nhận được yêu cầu cử một nhà sư Phật giáo Miến Điện để thúc đẩy công việc truyền giáo hơn nữa ở Indonesia. Quyết định rằng chính Mahasi Sayadaw, với tư cách là người thầy và người hướng dẫn của Ashin Jina-rakkhita, nên đi. Cùng với 13 nhà sư khác từ các quốc gia Nguyên thủy khác, Mahasi Sayadaw đã tiến hành các hoạt động truyền giáo thiết yếu như dâng hiến sima (ranh giới xuất gia), truyền giới cho các Tỳ khưu, nhập định (những người mới xuất gia trong Tăng đoàn Phật giáo) và thuyết giảng về Phật pháp, đặc biệt là nói về thiền minh sát.

Considering these auspicious and fruitful activities in the interests of initiating, promoting and strengthening the Buddhist movements in Indonesia and Sri Lanka respectively, Mahasi Sayadaw’s missions to these countries may well be described as “Dhamma-vijaya” (victory of the Dhamma) journeys.

Xem xét các hoạt động tốt đẹp và hiệu quả này vì lợi ích của việc khởi xướng, thúc đẩy và củng cố các phong trào Phật giáo ở Indonesia và Sri Lanka tương ứng, các sứ mệnh của Mahasi Sayadaw đến các quốc gia này có thể được mô tả là hành trình “Dhamma-vijaya” (chiến thắng của Giáo pháp).

As early as the year 1952, Mahasi Sayadaw at the request of the Minister in charge of Sangha Affairs of Thailand, had sent Sayadaws U Asabha and U Indavamsa to promote the practice of satipatthana vipassana meditation in that country. Thanks to the efforts of these two Sayadaws, Mahasi Sayadaw’s method of satipatthana vipassana meditation gained wide currency in Thailand where many meditation centers had come into existence by about the year 1960 and the number of trained yogis had exceeded the hundred thousandth mark.

Ngay từ năm 1952, Mahasi Sayadaw theo yêu cầu của Bộ trưởng phụ trách các vấn đề Tăng già của Thái Lan, đã cử Sayadaws U Asabha và U Indavamsa để quảng bá việc thực hành thiền quán tứ niệm xứ tại quốc gia đó. Nhờ những nỗ lực của hai vị Sayadaw này, phương pháp thiền tứ niệm xứ của Mahasi Sayadaw đã được phổ biến rộng rãi ở Thái Lan, nơi nhiều trung tâm thiền đã ra đời vào khoảng năm 1960 và số lượng thiền sinh được đào tạo đã vượt quá con số hàng trăm nghìn.

On the exhortation of Abhidhaja-maharattha-guru Masoeyein Sayadaw who headed the Sanghanayaka Executive Board at the Sixth Buddhist Council, Mahasi Sayadaw had undertaken to teach regularly Ven. Buddhaghosa’s Visuddhi-megga Atthakatha and Ven. Dhammapala’s Visudhi-megga Mahatika to his Sangha associates at the Sasana Yeiktha. These two commentarial works of the Theravada School deal in the main with Buddhist meditational theory and practice, though they also offer useful explanation of important doctrinal points in Buddha-vada. They are thus of the utmost importance for those who are going to be meditation teachers. In pursuance of his undertaking, Mahasi Sayadaw began teaching these two works on 2nd February 1961 and for one and one-half to two hours a day. On the basis of notes of his lectures taken by his pupils, Mahasi Sayadaw started writing his nissaya translation of Visudhi-megga Mahatika and completed it on 4th February 1966. The production of this nissaya translation was an exceptional performance on the part of Mahasi Sayadaw. The section on samayantara (different views held by other religions or faiths) formed the most exacting part of the Sayadaw’s task in producing this work. For tackling this part, the Sayadaw had to, among other things, familiarize himself with ancient Hindu philosophical doctrines and terminology by studying all available references, including works in Sanskrit and English.

Theo sự khuyến khích của Abhidhaja-maharattha-guru Masoeyein Sayadaw, người đứng đầu Ban điều hành Sanghanayaka tại Hội đồng Phật giáo thứ sáu, Mahasi Sayadaw đã thường xuyên giảng dạy cho Ngài Buddhaghosa về các chú giải của Visuddhi-megga-Thanh tịnh đạo và Visudhi-megga Mahatika của Dhammapala với các cộng sự trong Tăng đoàn của ông tại Sasana Yeiktha. Hai tác phẩm chú giải này của Trường phái Nguyên thủy chủ yếu xoay quanh lý thuyết và thực hành thiền định của Phật giáo, mặc dù chúng cũng đưa ra lời giải thích hữu ích về những điểm giáo lý quan trọng trong Buddha-vada. Do đó, chúng có tầm quan trọng hàng đầu đối với những người sắp trở thành thiền sư. Để thực hiện nhiệm vụ của mình, Mahasi Sayadaw bắt đầu dạy hai tác phẩm này vào ngày 2 tháng 2 năm 1961 và từ một tiếng rưỡi đến hai tiếng một ngày. Trên cơ sở ghi chép các bài giảng của ông mà các học trò của ông đã ghi chép, Mahasi Sayadaw bắt đầu viết bản dịch nissaya của mình về Visudhi-megga Mahatika và hoàn thành vào ngày 4 tháng 2 năm 1966. Việc sản xuất bản dịch nissaya này là một thành tích đặc biệt của Mahasi Sayadaw. Phần về samayantara (các quan điểm khác nhau của các tôn giáo hoặc tín ngưỡng khác) đã hình thành nên phần chính xác nhất nhiệm vụ của Sayadaw trong việc sản xuất tác phẩm này. Để giải quyết phần này, Sayadaw phải tự làm quen với các học thuyết và thuật ngữ triết học Hindu cổ đại bằng cách nghiên cứu tất cả các tài liệu tham khảo có sẵn, bao gồm các tác phẩm bằng tiếng Phạn và tiếng Anh.

Mahasi Sayadaw has to his credit up till now 67 volumes of Burmese Buddhist literature. Space does not permit us to list them all here, but a complete up to date list of them is appended to the Sayadaw’s latest publication namely, A Disclosure on Sakkapanha Sutta (published in October 1978).

Cho đến nay, Mahasi Sayadaw đã được ghi nhận công lao là 67 tập văn học Phật giáo Miến Điện. Không gian không cho phép chúng tôi liệt kê tất cả chúng ở đây, nhưng một danh sách cập nhật đầy đủ về chúng được bổ sung vào ấn phẩm mới nhất của Sayadaw, cụ thể là Một Tiết lộ về Sakkapanha Sutta (xuất bản vào tháng 10 năm 1978).

At one time, Mahasi Sayadaw was subjected to severe criticism in certain quarters for his advocacy of the allegedly unorthodox method of noting the rising and falling of the abdomen in vipassana meditation. It was mistakenly assumed that this method was an innovation of the Sayadaw on his own, whereas the truth is that it had been approved several years before Mahasi Sayadaw adopted it, by no less an authority than the mula (original) Mingun Jetavan Sayadaw, and that it is in no way contrary to the Buddha’s teaching on the subject. The reason for Mahasi Sayadaw’s preference for this method is that the average yogi finds it easier to note this manifestation of voyo-dhatu (element of motion). It is not, however, imposed as an obligatory technique upon any yogi who comes and practices meditation at any of the Mahasi yeikthas (meditation centers). Such a yogi may, if he likes and if he finds that he is better accustomed to the anapana way (observing the inbreath and outbreath), meditate in this latter mode. Mahasi Sayadaw himself refrained from joining issue with his critics on this point, but two learned Sayadaws brought out a book each in defense of Mahasi Sayadaw’s method, thus enabling those who are interested in the controversy to weigh and judge for themselves. This controversy was not confined to Burma alone, but arose in Ceylon also where some members of the indigenous sangha, inexperienced and unknowledgeable in practical meditational work, publicly assailed Mahasi Sayadaw’s method in newspapers and journalistic articles. Since this criticism was voiced in the English language with its worldwide coverage, silence could no longer be maintained and the late Sayadaw U Nanuttara of Kaba-aye (world Peace Pagoda campus) forcefully responded to the criticisms in the pages of the Ceylonese Buddhist periodical “World Buddhism”.

Có lần, Mahasi Sayadaw đã bị chỉ trích gay gắt trong một số khu vực nhất định vì ủng hộ phương pháp được cho là không chính thống là ghi nhận sự phình lên và xẹp xuống của bụng trong thiền minh sát. Người ta nhầm tưởng rằng phương pháp này là một sự đổi mới của Sayadaw, trong khi sự thật là nó đã được phê duyệt vài năm trước khi Mahasi Sayadaw áp dụng nó, bởi một người có thẩm quyền không kém gì mula (nguyên bản) Mingun Jetavan Sayadaw, và rằng nó không hề trái với lời Phật dạy về chủ đề này. Lý do khiến Mahasi Sayadaw ưa thích phương pháp này là vì những thiền sinh bình thường thấy dễ dàng ghi nhận biểu hiện này của voyo-dhatu (yếu tố chuyển động) hơn. Tuy nhiên, nó không được áp đặt như một kỹ thuật bắt buộc đối với bất kỳ yogi nào đến và thực hành thiền định tại bất kỳ Mahasi yeikthas nào (trung tâm thiền định). Một thiền sinh như vậy có thể, nếu thiền sinh thích và nếu thiền sinh thấy rằng mình quen hơn với cách anapana (quan sát đường thở và bước ra ngoài), hãy thiền định trong chế độ thứ hai này. Bản thân Mahasi Sayadaw đã hạn chế tham gia vấn đề với các nhà phê bình của mình về điểm này, nhưng hai Sayadaws uyên bác đã mang ra mỗi người một cuốn sách để bảo vệ phương pháp của Mahasi Sayadaw, do đó cho phép những người quan tâm đến cuộc tranh cãi tự cân nhắc và đánh giá. Cuộc tranh cãi này không chỉ giới hạn ở Miến Điện, mà còn phát sinh ở Tích Lan, nơi một số thành viên của tăng đoàn bản địa, thiếu kinh nghiệm và không hiểu biết về công việc thiền định thực tế, đã công khai phương pháp của Mahasi Sayadaw trên báo chí và các bài báo. Vì lời chỉ trích này được phát biểu bằng tiếng Anh với phạm vi phủ sóng khắp thế giới, nên không thể duy trì sự im lặng được nữa và cố Sayadaw U Nanuttara của Kaba-aye (khuôn viên chùa Hòa bình thế giới) đã mạnh mẽ đáp trả những lời chỉ trích trong các trang của tạp chí Phật giáo Tích Lan ” Phật giáo thế giới ”.

Mahasi Sayadaw’s international reputation and standing in the field of Buddhist meditation has attracted numerous visitors and yogis from abroad, some seeking enlightenment for their religious problems and perplexities and others intent on practicing satipatthana vipassana meditation under the Sayadaw’s personal guidance and instructions. Among the earliest of such yogis was former British Rear Admiral E. H. Shattock who came on leave from Singapore and practiced meditation at the Sasana Yeiktha in 1952. On his return home to England he published a book entitled “An Experiment in Mindfulness” in which he related his experiences in generally appreciative terms. Another such practitioner was Mr. Robert Duvo, a French-born American from California. He came and practised meditation at the Center, first as a lay yogi and later as an ordained bhikkhu. He has subsequently published a book in France about his experiences and the satipathana vipassana method of meditation. Particular mention should be made of Anagarika Shri Munindra of Buddha Gaya in India, who became an anterasika (close) disciple of Mahasi Sayadaw, spending several years with the Sayadaw learning the Buddhist scriptures and practising satipatthana vipassana (insight) meditation. He now directs an international meditation center at Buddha Gaya where many people form the West have come and practised meditation. Among these yogis was a young American, Joseph Goldstein, who has recently written a perceptive book on insight meditation under the name “The Experience of Insight: A Natural Unfolding”.

Trong số những thiền sinh sớm nhất như vậy là cựu Chuẩn Đô đốc Anh EH Shattock, người đã rời Singapore và thực hành thiền định tại Sasana Yeiktha vào năm 1952. Khi trở về nước Anh, ông đã xuất bản một cuốn sách có tựa đề “Một trãi nghiệm trong Chánh niệm” trong đó ông có liên quan kinh nghiệm của mình trong các điều khoản đánh giá chung. Một học viên khác như vậy là ông Robert Duvo, một người Mỹ gốc Pháp đến từ California. Ông đến và thực hành thiền định tại Trung tâm, đầu tiên với tư cách là một yogi cư sĩ và sau đó là một Tỳ khưu xuất gia. Sau đó, ông đã xuất bản một cuốn sách ở Pháp về những trải nghiệm của mình và phương pháp thiền quán tứ niệm xứ. Đặc biệt nên đề cập đến Anagarika Shri Munindra của Buddha Gaya ở Ấn Độ, người đã trở thành đệ tử anterasika (thân cận) của Mahasi Sayadaw, dành vài năm với Sayadaw để học kinh Phật và thực hành thiền quán sát na vipassana (minh sát). Hiện ông đang điều hành một trung tâm thiền quốc tế tại Buddha Gaya, nơi nhiều người từ phương Tây đến và thực hành thiền. Trong số những thiền sinh này có một người Mỹ trẻ tuổi, Joseph Goldstein, người gần đây đã viết một cuốn sách sâu sắc về thiền tuệ với tên gọi “Kinh nghiệm của tầm nhìn sâu sắc: Sự giải phóng tự nhiên”.

Some of Sayadaw’s work have been published abroad, such “The Satipatthana Meditation” by the Unity Press, San Francisco, California, U.S.A., and the “Progress of Insight” by the Buddhist Publication OVADACARIYA Society, Kandy, Sri Lanka. Selflesss and able assistance was rendered by U Pe Thin (now deceased) and Myanaung U Tin in Sayadaw’s dealings with his visitors and yogis from abroad and in the translation into English of some of Sayadaw’s discourses on vipassana meditation. Both of them were accomplished yogis.

Một số tác phẩm của Sayadaw đã được xuất bản ở nước ngoài, chẳng hạn như “Thiền định tâm” của Unity Press, San Francisco, California, Hoa Kỳ, và “Tiến bộ của sự hiểu biết” của ấn phẩm Phật giáo OVADACARIYA Society, Kandy, Sri Lanka. U Pe Thin (nay đã qua đời) và Myanaung U Tin thể hiện sự ích kỷ và có thể giúp đỡ Sayadaw trong các giao dịch của Sayadaw với du khách và thiền sinh từ nước ngoài và trong bản dịch sang tiếng Anh một số bài giảng của Sayadaw về thiền minh sát. Cả hai người họ đều là những thiền sinh thành tựu.

The inexorable law of Anicca (Impermanence) terminated, with tragic suddenness, Mahasi Sayadaw’s selfless and dedicated life on the 14th day of August 1982.

Luật Anicca (Vô thường) không thể thay đổi được chấm dứt, với sự đột ngột bi thảm, cuộc đời vị tha và tận tụy của Mahasi Sayadaw vào ngày 14 tháng 8 năm 1982.

Các bài viết trong sách

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Từ điển
Youtube
Fanpage
Tải app